Tai nạn lao động: Vì sao chưa giảm

tai_nan_lao_dong_resize.jpgTai nạn lao động (TNLĐ) trong ngành xây dựng là loại tai nạn chiếm tỷ lệ cao nhất trong các ngành nghề. Nó không chỉ gây thiệt hại to lớn về người và của mà còn là một tổn thất vô hình khó khắc phục, đó chính là uy tín của doanh nghiệp (DN).

Hiện các phương tiện, dụng cụ bảo hộ lao động nói chung và trong ngành xây dựng nói riêng, được sản xuất khá đầy đủ: máy móc hiện đại, giàn giáo lắp ghép bằng kim loại vừa nhanh vừa chắc chắn, lưới che chắn, dây thắt an toàn vừa nhẹ vừa bền, quần áo bảo hộ lao động không thiếu, tài liệu và người hướng dẫn về bảo hộ lao động rất nhiều, thế nhưng con số TNLĐ trong ngành xây dựng vẫn cao nhất so với nhiều ngành, nghề khác (ước khoảng 55%-60%).

Theo kỹ sư Phan Phùng Sanh – Phó Chủ tịch Hội Khoa học kỹ thuật xây dựng TPHCM, điều này chứng tỏ các cơ quan sử dụng lao động chưa làm tròn trách nhiệm, có đến 65%-70% lỗi thuộc về người sử dụng lao động, nhất là các DN vừa và nhỏ.

Người sử dụng lao động thường không thực hiện đúng các quy định về an toàn lao động, không có bộ phận kiểm tra, giám sát trong quá trình thi công, sử dụng lao động không đúng quy định nên đã gây ra nhiều sự cố nghiêm trọng.

Theo quy định, trừ lao động công nhật, các đối tượng lao động khác đều phải có hợp đồng lao động và phải qua lớp học về an toàn lao động. Thế nhưng, theo thống kê của Sở Lao động Thương binh và Xã hội TPHCM, chỉ có 15% DN xây dựng khai báo về sử dụng người lao động cho địa phương. Khoảng 90% hợp đồng ký với người lao động là thời vụ, hoặc chỉ là hợp đồng miệng.

Theo ông Nguyễn Tráng, Phó Tổng giám đốc Công ty Apave Việt Nam và Đông Nam Á, đặc thù lao động ngành xây dựng ở Việt Nam không ổn định, nên muốn trang bị phương tiện bảo hộ lao động quá mắc cho công nhân cũng khó.

Khi để xảy ra TNLĐ, ngoài thiệt hại về người và của – gây tổn thất lớn cho xã hội – các DN còn rất khó khắc phục những tổn thất vô hình, đó là uy tín. Do đó, cũng có nhiều DN ý thức được việc này nên đã trang bị cho công nhân đầy đủ kiến thức về an toàn lao động cũng như dụng cụ bảo hộ lao động trên công trường dù có tốn kém.

Năm 2006, Thủ tướng Chính phủ đã phê duyệt “Chương trình quốc gia về bảo hộ lao động, an toàn lao động, vệ sinh lao động đến năm 2010”, với tổng kinh phí thực hiện là 467 tỷ đồng. Thế nhưng cho đến năm 2008 vẫn còn 11 tỉnh, thành chưa hề xây dựng kế hoạch triển khai.

Tổ chức Lao động thế giới cảnh báo: nếu không có giải pháp giảm nhẹ và ngăn chặn thiệt hại do TNLĐ và bệnh nghề nghiệp chúng ta sẽ làm mất 4% GDP/năm vì TNLĐ xảy ra.

Ở các nước trên thế giới, chi phí dành cho an toàn lao động là 5% được tính vào tổng chi phí xây dựng, trong khi đó ở Việt Nam lại không có chi phí này. Theo một lãnh đạo Sở Xây dựng TPHCM, giá bỏ thầu hiện nay thường không tính đúng, khiến nhà thầu giảm bớt chi phí cho an toàn lao động. Đó cũng là một trong những nguyên nhân làm cho TNLĐ trong ngành xây dựng tăng.

KS Phan Phùng Sanh cũng cho rằng, nên bổ sung kinh phí giám sát an toàn lao động vào dự toán công trình, để DN có thể dùng nguồn kinh phí này hợp đồng với những cá nhân, tổ chức giám sát thi công kiêm giám sát an toàn lao động nhằm đảm bảo an toàn cho công trình. Do đó, bài toán về chi phí xây dựng các bộ ngành cần phải tính lại sao cho hợp lý nhằm giảm thiểu tai nạn trong lao động.

Cả nước hiện có 350 thanh tra lao động, trong đó chỉ có hơn 100 thanh tra an toàn lao động cho hàng chục ngàn công trình xây dựng lớn nhỏ.

Bên cạnh việc xử lý nghiêm các DN coi thường quy trình giám sát trong thi công để xảy ra TNLĐ thì tăng cường công tác thanh tra lao động là việc cần làm ngay của các cơ quan chức năng, trước khi quá muộn.

Theo Baomoi.com

 

Comments are closed.