Ô nhiễm môi trường, tai nạn lao động gia tăng

chuyen_my_resize.jpgMấy năm trở lại đây, kinh tế của Chuyên Mỹ, Phú Xuyên Hà Nội khởi sắc rõ rệt. Nhiều hộ gia đình đã xây nhà tầng khang trang, mua ôtô, sắm sửa đồ dùng đắt tiền… Thế nhưng, đằng sau sự giàu có ấy, tình trạng ô nhiễm môi trường, tai nạn lao động làng nghề lại tăng lên đến mức báo động…

Ô nhiễm nguồn nước, bụi, tiếng ồn…

Thôn Thượng là Trung tâm của làng nghề khảm trai Chuyên Mỹ. Vừa bước qua cổng làng đã nghe thấy tiếng máy cắt, máy mài công suất lớn phát ra từ hàng trăm xưởng sản xuất đang hoạt động suốt ngày đêm. Lớp bụi trai bắn ra mù mịt. Một số xưởng, công nhân cũng đã dùng nilon, phông bạt để chắn bụi trai nhưng không hạn chế được bao nhiêu. Không khí bốc lên mùi âm ẩm, khét khét của đống vỏ trai đã để lâu ngày. Người vào làng đều phải bịt khẩu trang để tránh bụi.

Nước mài trai từ các cơ sở chảy tràn ra các con rãnh, ngày hè nóng nực bốc mùi hôi thối. Các con rãnh đều được thiết kế để nối ra kênh mương, và cuối cùng, tất cả nước thải đều được đổ ra sông Nhuệ. Mặc dù làng nghề khảm trai Chuyên Mỹ đã có lịch sử hàng trăm năm, thế nhưng cho tới nay vẫn chưa có hệ thống xử lí nước thải. Bởi thế, sông Nhuệ cứ từng ngày bị giết chết.

Ông Vũ Văn Thanh, Trưởng thôn Thượng, đồng thời là chủ của một cơ sở khảm trai khá lớn ở Chuyên Mỹ cho biết: “Xưởng tôi có 3 máy, trung bình mỗi ngày, một máy thải ra từ 4-5m3 nước thải. Nguồn nước ở đây đã bị ô nhiễm nặng. Dù đào giếng rất sâu, nhưng nước vẫn vàng khè, đục ngầu, hầu như các hộ dân ở đây đều phải mua nước sạch về dùng”.

Để sản phẩm khảm trai bóng hơn, màu sắc đẹp hơn, người dân đã ngâm trai trong các hoá chất đặc biệt. Dùng xong, nước hoá chất đó lại được đổ trực tiếp ra sông, gây hại cho môi trường.

 Trước đây Chuyên Mỹ chủ yếu dùng trai ta để làm sản phẩm khảm. Tuy nhiên, gần đây, nguồn nguyên liệu trong nước suy giảm mạnh, giá thành cao, nên các hộ chuyển sang nhập vỏ trai Trung Quốc.

Theo ông Thanh, vỏ trai Trung Quốc tuy giá thành rẻ, số lượng lớn, màu sắc đẹp nhưng vỏ dày, phải ngâm hoá chất tẩy bóng. Hơn nữa khi mài ra nhiều bụi, mùi rất khét, gây hại nhiều cho sức khỏe. Do làng nghề đã bị ô nhiễm nặng nên số người mắc bệnh về đường hô hấp, đường tiêu hoá đang gia tăng đáng kể.

Ông Lê Văn Dinh, y sĩ của Trạm y tế xã Chuyên Mỹ cho hay: “Trung bình mỗi tháng có từ 200-300 người tới trạm y tế khám. Căn bệnh chủ yếu mà người dân mắc phải là ho, khó thở, viêm phế quản co thắt, dị ứng, phát ban, rối loạn tiêu hoá… Một số trường hợp do làm việc lâu ngày trong môi trường nhiều tiếng ồn nên đã bị điếc, rất khó chữa trị”.

Một vài năm trước, đã có đoàn y tế về kiểm tra sức khoẻ ngẫu nhiên cho 300 người dân địa phương để đánh giá mức độ ô nhiễm môi trường. Kết quả là rất nhiều người nhiễm bụi phổi silic.

Để khắc phục tình trạng ô nhiễm trầm trọng tại địa phương, năm 2008, xã Chuyên Mỹ đã cho xây dựng cụm thủ công nghiệp tại thôn Thượng để qui tụ các cơ sở sản xuất. Tuy nhiên cho tới nay mới chỉ có gần 20 hộ gia đình, cơ sở tham gia, chiếm tỉ lệ rất nhỏ.

Làng “mất ngón tay”

Do phải sử dụng thường xuyên các loại máy đục, mài, cắt… nên cũng có không ít người bị tai nạn lao động. Thường thấy nhất là việc người lao động làm việc không tập trung nên bị máy đẩy, máy cắt chém vào bàn tay, cắt gãy đốt ngón tay. Về Chuyên Mỹ, người dân vẫn kể nhiều về trường hợp của chị Vũ Thị Trường, Vũ Thị Hoà, trong lúc ngủ gật đã bị máy đẩy cắt cụt ngón tay. Hay như trường hợp của anh Vũ Văn Quyền, trong lúc vận hành máy cắt cũng bị máy chém vào ngón, phải tháo đốt ngón tay.

Tại xưởng của ông Thanh, ba công nhân nữ vẫn đang cặm cụi đưa vỏ trai cho máy “ăn”. Không một ai sử dụng phương tiện bảo hộ lao động. Cô Vũ Thị Đưa giơ bàn tay đầy những nốt bầm dập lên cho chúng tôi xem… Vậy nhưng, khi được hỏi về các phương tiện bảo hộ thì ai cũng lắc đầu, bảo “không cần thiết, đã quen làm việc thế này rồi”. Làm khảm trai nếu sử dụng găng tay thì sẽ bị trơn, làm rất chậm.

Trao đổi về vấn đề này, ông Đinh Ngọc Dư, Phó Chủ tịch UBND xã Chuyên Mỹ cho biết: “Sở dĩ số vụ tai nạn gia tăng trong thời gian gần đây là do cả người chủ và lao động đều không quan tâm tới khâu an toàn trong sản xuất. Chuyện mất ngón, mất đốt, thậm chí mất cả bàn tay thỉnh thoảng vẫn xảy ra. Những chuyện bầm dập, trầy sứt ngón tay thì ngày nào cũng có. Đây là công việc mưu sinh chính của người dân, nên chính quyền xã rất khó can thiệp”.

Đằng sau sự phát triển của làng nghề khảm trai Chuyên Mỹ là một loạt hệ lụy cần phải sớm giải quyết để làng nghề có thể phát triển bền vững

Theo CAND.COM

 

 

Comments are closed.