Khi ngư dân chưa “quen” với bảo hiểm

Một thực tế khiến ngư dân không mặn mà với việc mua bảo hiểm tàu cá là khi mua bảo hiểm thì dễ, nhưng để được chi trả bảo hiểm lại rất nhiêu khê. Ảnh minh hoạ. Ảnh: Phạm AnhSGTT.VN – Có một thực tế là, còn nhiều ngư dân ở Lý Sơn và ở các vùng biển tỉnh Quảng Ngãi không chịu mua bảo hiểm cho tàu cá, bảo hiểm thuyền viên trước khi ra khơi. Đến khi gặp bão tố, tai nạn, tàu bị chìm, bị hư hỏng, người chết và bị thương trên biển, con cái bỏ học giữa chừng… ngư dân mới thấy giá trị của việc mua bảo hiểm.

“Hồi đó có sao đâu…”

Trước tết Nguyên đán, chúng tôi đã gặp chị Nguyễn Thị Mai (46 tuổi) ở thôn Châu Thuận Biển, xã Bình Châu. Khi đó, tàu cá của anh Nguyễn Văn Bay, chồng chị Mai, chủ tàu cá QNg 55 011 TS, mới bị chìm trên biển. Bây giờ gặp lại, thấy chị Mai buồn hơn.

Tàu QNg 55 011 TS của gia đình chị Mai (hùn vốn với anh Nguyễn Văn Tày, anh ruột anh Bay) có 11 lao động, ra khơi ngày 14.12.2010. Khi đến vùng biển gần đảo Phú Quý, tỉnh Bình Thuận vào đêm 17.12 thì tàu gặp biển động, bị chìm. 11 lao động trên tàu được tàu anh Tiêu Viết Lành – người cùng quê, đi cùng phiên biển đợt ấy vớt kịp. 11 thuyền viên về được quê nhưng trắng tay. Chị Mai nói trong tiếc nuối: “Hổng mua bảo hiểm vì trước đó tàu có gặp rủi ro gì đâu. Còn giờ mới tiếc, con tàu gần cả tỉ bạc giờ nằm dưới biển. Hồi đó, nếu mua bảo hiểm tàu và bảo hiểm thuyền viên thì cả chủ tàu và bạn chài đều sẽ được bảo hiểm trả cho số tiền không nhỏ, đủ trang trải và trả nợ cho gia đình”.

Theo tính toán của chị Mai, món nợ chung con tàu giữa hai anh em là 400 triệu đồng, trong đó có nợ của đầu nậu, nợ các trạm xăng dầu và các nhà máy đá. Số nợ này giờ không có cách gì để trả. “Tàu gần 1 tỉ đồng, mức trả bảo hiểm 60%, thì nhận được mấy trăm triệu đồng bảo hiểm. Đỡ biết chừng nào…”, chị Mai than thở…

Gia cảnh anh Tày cũng không khá gì hơn gia đình chị Mai. Tàu mất, như gia đình anh Tày rơi vào cảnh “từ chủ nợ, xuống làm thuê”.

Mua dễ, đòi khó

Mang chuyện mua bảo hiểm của ngư dân kể với ông Trần Ngọc Nguyên, chủ tịch UBND huyện Lý Sơn. Ông Nguyên cho hay, trường hợp trên không phải là duy nhất, nhưng không nhiều. Bởi khi xuất bến, các trạm biên phòng kiểm tra nếu phát hiện tàu không có bảo hiểm là không cho đi. Còn riêng bảo hiểm thuyền viên có lẽ ít tàu mua, bởi đây là bảo hiểm tự nguyện.

Anh Huỳnh Út, ở xã Bình Chánh, huyện Bình Sơn, nói rằng, nhận thức của ngư dân hiện nay đã tiến bộ hơn, họ cũng đã mua bảo hiểm tàu cá nhưng mức mua thấp và thời hạn bảo hiểm chỉ từ 3 – 6 tháng, hoặc cao nhất cũng chỉ một năm trở lại. Ông Phùng Đình Toàn, chi cục phó chi cục Bảo vệ nguồn lợi thuỷ sản Quảng Ngãi, cho biết bảo hiểm thuyền viên (bảo hiểm thân thể) có nhiều mức, cao là từ 50.000 – 80.000 đồng/tháng. Căn cứ vào mức độ thuyền viên bị tai nạn hay chết, bảo hiểm có thể trả mức thấp là 10 triệu đồng, cao nhất có thể lên đến 100 triệu đồng.

Tuy nhiên, có một thực tế khiến ngư dân không mặn mà với việc mua bảo hiểm tàu cá là khi mua bảo hiểm thì dễ, nhưng để được chi trả bảo hiểm lại rất nhiêu khê.

Anh Nguyễn Tấn Sơn, ở thôn Mỹ Tân, xã Bình Chánh, huyện Bình Sơn, cho biết vào năm 2009, gặp bão số 9, tàu của anh bị nước đẩy lên bờ cách nơi neo đậu 4km, mắc trên ruộng lúa, phải gỡ từng ván thuyền về đóng lại. Theo hợp đồng, bảo hiểm tàu cá giá 300 triệu đồng, bảo hiểm phải trả 60% mức mua nhưng sau đó, bảo hiểm “nói lại” là chỉ trả 30%. Vậy nhưng đến nay, bảo hiểm cũng chỉ trả được cho anh Sơn 30%, dù anh đã chạy “bở hơi tai”. Trong khi đó, để gỡ ván tàu và đưa máy tàu ra khỏi ruộng lúa, anh Sơn phải thuê 120 triệu đồng.

Thê thảm hơn là trường hợp của Sơn là chị Võ Thị Kim Liên (43 tuổi) có chồng là anh Ngô Phường, đi câu mực bị chết tại quần đảo Trường Sa vào ngày 2.6. Trước khi đi biển, anh Phường đã mua bảo hiểm đầy đủ nhưng đơn vị bảo hiểm hẹn một năm sau mới trả tiền bảo hiểm vì lý do “trường hợp chết này khó xác định lắm”. Bản thân đang mang trọng bệnh, hai con không được học hành, chị Liên chỉ còn biết than thở.

Phạm Anh
Báo điện tử sài gòn tiếp thị media

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here