CK ăn Tết: Mớ cổ phiếu không mua nổi cành đào còi

Cuối cùng thì trong tuần áp chót của năm Tân Mão, anh Tiến đã thấy thần may mắn mỉm cười với mình sau gần trọn một năm trời gặp nhiều điều đen đủi.

Đến thời điểm năm mới này nghĩ lại mới thấy nếu mọi thứ thuận buồm xuôi gió theo đúng tính toán trước đó thì có lẽ anh đã phải gửi thêm một chiếc ô tô hạng ruồi nữa lên sàn chứng khoán.

Nhưng điều đó đã không xảy ra. Tất cả những gì mất mát trong quyết định đầu tư thử vận cuối năm chỉ giá trị chưa đầy một nửa cành đào nho nhỏ.

Cú đầu tư vào một trăm cổ phiếu của một doanh nghiệp bất động sản và xây dựng trên sàn Hà Nội trong hai tuần gần cuối năm cũng đã kịp mang đến khoản lỗ hơn 30%. Nhưng như thế là anh đã rất may mắn. Với mức giá mỗi cổ phiếu chỉ ngang một quả trứng vịt lúc hàng dồi dào như hiện nay thì tổng số tiền anh bỏ ra cũng chưa tới ba trăm ngàn đồng. Số lỗ, cho dù chưa tính, cũng chỉ rơi vào khoảng một trăm.

alt

Ban đầu, theo tính toán thì khoản tiền gần tỷ đồng nếu bán chạy được một mảnh đất trên một khu du lịch thuộc huyện ngoại thành Hà Nội sẽ được anh đưa vào để oánh một cú lớn trên chứng khoán khi mà thị trường này đã rớt tới gần 90% so với đỉnh cao vài năm trước đó.

Và để thắng đậm, theo cách tính một phen sống mái của anh thì tiền sẽ được đổ vào một số cổ phiếu nào đó có thị giá thật thấp và có chỉ số cơ bản tương đối tốt giống như cổ phiếu mà anh “thử vận”, với hy vọng với một phép màu chẳng hạn như một sự thay đổi bất ngờ về chính sách sẽ đem lại khoản lợi nhuận gấp vài ba lần.

Với kinh nghiệm của anh, thị trường đã thực sự mất niềm tin sau một năm bị “chém gió” tơi bời từ tứ phía và đã xuống quá sâu rồi, giờ chỉ cần lời nói đi đôi với việc làm. Một chính sách cụ thể được ban hành sẽ kéo thị trường đi lên và mạnh mẽ nhất sẽ là các cổ phiếu có cơ bản tốt, làm ăn ổn định trong nhiều năm qua nhưng giá quá thấp.

Dẫu vậy đã không có một phép màu nào cả. Số tiền gần ba trăm nghìn của anh nhanh chóng bốc hơi hơn một phần ba – một điều mà dường như không bao giờ anh nghĩ tới trong bối cảnh lúc đó khi mà chỉ số của sàn chứng khoán “thủ đô” đã xuống mức thấp kỷ lục mọi thời đại và giá cổ phiếu mà anh lựa chọn cũng đang ở mức đáy của các loại đáy.

Không chỉ cổ anh cầm xuống giá, mà gần như tất cả các cổ phiếu khác đều chung số phận như vậy. Sự loại trừ chỉ rơi vào một vài mã cá biệt như thuộc ngành ngân hàng nơi mà sự kinh doanh dựa trên lưng các doanh nghiệp. Họ gần như một mình một chợ, có lãi khá lớn trong bối cảnh nền kinh tế khủng hoảng.

Không may nhưng cũng thật may cho anh là đã không thể bán được đất. Số tiền thực tế đầu tư cho thương vụ cuối năm chỉ là khoản tiền mà anh chưa kịp rút nốt khỏi một công ty chứng khoán nhỏ. Số tiền này là cổ tức của một cổ phiếu ngân hàng mà anh đã bất đắc dĩ phải mua trái phiếu chuyển đổi hơn một năm trước đó (với giá mua 10 nhưng khi bán cổ phiếu chỉ được 6).

Thua lỗ chẳng là bao và đó là vận may hiếm hoi mà anh có được vào cuối năm.

Thực ra, với chứng khoán anh đã rũ bỏ từ khá lâu sau khi đầu tư thất bại mất hơn một con Kia Morning trong năm trước đó. Sự kém duyên với chứng khoán và sự sôi động của đất đai đã kéo anh vào sâu hơn vào đầu tư bất động sản với trọng điểm là những mảnh đất vùng ven và huyện ngoại thành Hà Nội.

Cơn sốt chạy vòng quanh Hà Nội như Ba Vì, Sóc Sơn, Đông Anh, phía Tây, phía Đông… trước và sau khi thủ đô công bố quy hoạch chung quy mô lớn chưa từng có từ trước tới nay, đã nhanh chóng nguội đi và rơi vào tình trạng đóng băng khi mà dòng tiền vào thị trường không được cải thiện.

alt

Nghị quyết 11 với nội dung chính là thắt chặt chính sách tiền tệ gần như khóa các van vào các thị trường chứng khoán và bất động sản nhưng đổi lại đã kịp kiềm chế lạm phát trong cả năm ở dưới mức 19%.

Và như một điều tất yếu, cũng  như nhiều người khác, anh bị “kẹp hàng”, không ra được mảnh nào. Giá đã giảm mạnh, có nơi tới 40% nhưng các khoản đầu tư của anh chưa lỗ do mua sớm khi giá còn rẻ. Dù vậy, tính thanh khoản của cá nhân và gia đình anh cũng rưa rứa tình hình tại một loạt các ngân hàng nhỏ lẻ trong những tháng cuối năm Tân Mão này.

Nhìn lại vụ đầu tư hụt cuối năm, tới giờ thỉnh thoảng anh vẫn còn giật mình. Giật mình hơn cả là việc đầu tư vào đất cát và chứng khoán của anh nhìn tổng thể vẫn còn có giới hạn, vẫn thuộc loại mèo nhỏ và gan bé, không giống các “đại gia” với những cú “nổ” hàng trăm, thậm chí hàng nghìn tỷ đồng từ Bắc chí Nam (do vay tín dụng đen lãi suất cao) trong năm qua.

Và còn đó, rất nhiều đại gia đang ôm đất, ôm chứng nhưng phải bán nhà, gán xe, không dám mua sắm, đi chơi Tết…

Anh còn may mắn hơn nhiều những người đang ôm hàng chục lô đất hơi – đất dịch vụ với giá giờ chỉ còn chưa tới 25% so với giá mua vào do Nhà nước chưa có đất trả, hay những người ôm hàng vài chục căn hộ cao cấp giờ bán lỗ 30% chưa có người hỏi, hay như anh nông dân bỏ hàng tỷ đồng đầu tư đầm tôm không những mất trắng mà còn vướng vòng lao lý.

Nói như anh xe ôm đầu phố thì cố quá làm gì, đú quá làm gì. Làm vừa thế thôi. Con chim nó nhả ra hạt nhỏ mình ăn hạt nhỏ, nhả hạt lớn ăn hạt lớn. Làm nhiều thì giờ có mà mua nhà Hà Nội, 3-4 tầng rồi. Mà thậm chí 70 tầng. Bọn này đang mời mua mãi nhưng còn không thèm. Mua ở đó cũng dở, khi chết nó ném vào thang máy đưa xuống, cũng bất tiện.

(VEF.VN).

Comments are closed.